Sáng sớm, bà chị HT cùng KT và một đồng chí khác mới toe YT nữa tập trung từ sớm. Nghe tường thuật lại, từ tờ mờ sáng, khi mà mặt trời mới ló dạng nhiều nam thanh nữ tú Hà thành, quần áo xúng xính đội cơn mưa lất phất tớ Đầm Sen bên Hồ Tây để ghi lại những bức hình tuổi thanh xuân.
Mình dậy muộn hơn so với chuông báo do tối qua lọ mọ thực tập chụp thể loại HDR nên ngủ cố thêm chút nữa. Thành ra tới nơi thì thấy đã đông lắm rồi, xe máy để dọc 2 bên đường biến con đường trở nên bé hơn. Các thiếu nữa sinh tươi, mơn mởn như hoa vừa hé nụ thướt tha với tà áo dài, sườn sám (Bố khỉ, đang chống Khựa bỏ xừ đi được còn sườn xám nữa.), yếm thắm lụa đạo...đứng ngồi, uốn người tạo dáng chụp ảnh.
Trên cái cầu tre nhỏ nhỏ dẫn lối vào chòi canh sen cơ man nào là người, cách khoảng 3~4m là có vài cặp người tạo dáng, người cúi, khom chụp ảnh. Các tay phó tha hồ trưng hàng thân này, súng nọ. Súng dài, ngắn, to, nhỏ đủ cả. Chuyên nghiệp có, bán chuyên có, nghiệp dư có. Mình chắc xếp loại xấp xỉ nghiệp dư gì đó.
Rút máy ra làm vài kiểu chơi chơi mà thấy khó quá! Khó vì người quá đông, chụp như vậy thì lại lấy mông người làm nền thì trông tệ quá! Đứng xa bắn cũng được, nhưng nhìn đỏ mắt không thấy khuôn mặt nào khả ái để có thể thu vào ống kính cả.
Các em quần là áo lượt thật đó, nhưng không có cái vẻ đẹp quyến rũ khiến người sắp sửa nghiệp dư như mình phải nâng máy lên. Có em trang điểm thì tệ quá! Màu da mặt thì trắng, má hây hây hồng, mỗi tội cổ lại vàng vàng, tai tái. Trời nắng cũng làm khó các em hơn, phấn son nào chịu được với cái oi ả ở Hà Nội này.
Đứng ngắm nghía một hồi rồi nhận ra là không có cơ hội để chụp một cách tử tế, nên hò mấy anh chị em ra Cà phê Cột cờ ngồi chém gió, tán phét và coi "một nhóm người tụ tập đi ngang qua" xem sao.
Tới đó đã thấy các bloger đang nổi danh như TS. N.X Diện, Thạch - Nông Thôn, Mai Thanh Hải, Gốc sậy...và nhiều trí thức có tên có tuổi khác đã ngồi đó rồi. Bạn BB thì nhắn tin báo ngủ muộn nên không tới.
Giờ G đã điểm sau khi một nhóm do các giáo sư dẫn đầu tiến ngang sang đường, vội vàng thay cái ống kính của ông anh KT rồi tiến ra. Ra đến cửa, đã thấy ông em XT phóng xe vào. Mình vỗ cho phát để khích lệ chú thêm.
Sang đến bên đường thì sự thực vẫn chỉ có khoảng hơn 20 người một chút, chắc chắn số tập trung ở Đầm Sen đông gấp 2, 3 lần ở CV Leenin này.
Điều đáng suy nghĩ là: Tại sao giới trẻ Vn lại thờ ơ với vụ biểu tình như vậy? Thông tin chưa đủ chăng? Hay họ không quan tâm hoặc sợ...Có nhiều câu trả lời cho câu hỏi trên. Mình đoán sự quan tâm của giới trẻ không phải là biểu tình hay biển đảo gì cả, cái đáng quan tâm hơn đối với họ là hưởng thụ và hưởng thụ. Tất nhiên, trong số đó cũng nhiều người không có thông tin nên không đến ĐBP như những người khác. Thậm chí cũng có người sợ bị an ninh làm khó. Mình tin là mọi suy đoán trên đều có phần đúng, tuy nhiên tỉ lệ nào lớn hơn tỉ lệ nào? Mình nghiêng về tỉ lệ thiếu thông tin và sợ an ninh chiếm số áp đảo.
Ngày 12/6 và ngày hôm nay, để thử xem mọi người quanh mình phản ứng thế nào thì cũng đưa thông tin cho họ rồi mời họ đi cà phê cùng mình. Đối tượng thử là 5 người. Trong đó 1 người già, 1 đồng chí đã từng làm công an, 1 đ/c bất động sản, 1 g/đ trung tâm của một doanh nghiệp lớn của Nhà Nước, 1 đ/c làm nhà báo.
Kết quả là không ai trong 5 người đó tới uống cà phê do mình mời với nhiều lý do khác nhau. Phần lớn là lý do gia đình và công việc nên không tới, có đồng chí thì cứ bảo tới đi, rồi lại không tới... (Lưu ý là các đồng chí này nếu rủ vụ khác thì kiểu gì cũng đến, còn vụ này khác hoàn toàn.)
Việc YÊU NƯỚC khó mà có thể o ép nhau mà thành được, có đ/c bạn thì bảo: "Tao bị để ý nhiều quá rồi nên không tới đâu! Sorry!" Có đ/c bạn khác thì bảo sớm qua, tao còn phải trông thằng cu (mặc dù có người giúp việc).
Trở lại sự vụ trên. Sau khi chớp ảnh lia lịa để lưu lại về sau, mình rút vào cà phê Cột cờ ngồi chém gió và bắn súng với các bác T, P, HT, KT, YT tiếp.
... mỏi tay, mỏi mắt rồi! Nghĩ cái đã, viết tiếp sau.
Còn ti niu nào.
Giá mà ngần đấy người, ngần đấy áo dài sườn sám, ngần đấy súng ống này nọ ra đứng xếp hàng dưới chân tượng Ông Lê Nin có phải đông đảo và hoành tờ tráng không? Tiếc là mấy cái đảo, biển đó không địch được với sự cuốn hút của Sen Hồ Tây! Sen Hồ Tây xem ra còn vĩ đại hơn cả Hoàng Sa, Trường Sa.
Lại quay lại vụ tụ tập dưới chân tượng cụ "Vầng trán rộng thênh thang" (Bài này của Nguyễn Hồng Kiên được đưa vào SGK miềng học từ bé! Hôm 12/6 mới tình cờ được biết Nguyễn Hồng Kiên chính là Gốc Sậy! Thảo lào "lổi tiếng" thế không biết!). Khi đám đông ùa sang, các anh an ninh mặc sắc phục cũng ùa tới, tay cầm bộ đàm ra chỉ thị một thôi một hồi. Quần chúng cứ kệ, chụp ảnh cái đã, ai chưa có cờ để chụp thì mượn người bên cạnh...Quần chúng đứng hô một lúc, lại tiến thêm một chút nữa vào giữa sân. Mình tất bật ngược xuôi chụp ảnh, hết vòng trước rồi vòng sau, máy giơ lên cao lia xuống, quỳ gối nghếch máy lên kiếm các góc chụp ấn tượng, gồ ghề nhất. Trông thế mà cũng túa hết cả mồ hôi ra đầm đìa áo. Được thêm 10 phút thì có tiếng sỹ quan an ninh trong loa vang lên: "Các đồng chí làm nhiệm vụ đưa bà con ra khỏi khu vực cấm!", quần chúng đang rục rịch lùi ra, thì có anh thanh niên to lớn, trông mặt cũng "như sắt, như chì" giống cậu TS (Bạn tớ chả liên quan gì tới sự vụ này, chỉ lấy làm ví dụ thoai!) nói lớn: Mọi người đừng xuống đường, đứng trên vỉa hè mới không phạm luật...và còn nói những gì gì nữa mà miềng không để ý hết! Quần chúng lại tiếp tục hô: "Đả đảo Trung Quốc gây hấn! Đả Đảo!", "Hoàng Sa! Việt Nam!" hai câu đó cứ lặp lại liên tục với những tiếng hô vang vang. Nhưng ít quá! đâu có được hoành tráng như Trung Quốc phản đối Nhật sau vụ bắt thuyền trưởng tàu cá đâm vào tàu tuần duyên của Nhật năm ngoái. Giá như chính quyền bật đèn xanh như "thằng hàng xóm" thì cái vài trăm người như bạn Hàng Xóm là cái đinh gỉ gì đâu, cỡ vài ngài người ấy chứ! Tất nhiên, chính quyền có những cách giải quyết của họ, đường lối đó dân đen đâu có quyết định được. Ngày xưa có Diên Hồng, ngày nay chắc có tiểu Diên Hồng với khoảng 14 người là cùng.
Các đồng chí an ninh hôm nay rất nice nhé! Bắc loa nói rất nhẹ nhàng: "Cảm ơn lòng yêu nước của đồng bào, chính quyền đang cố gắng giải quyết qua con đường ngoại giao, việc bà con tụ tập có thể gây phức tạp thêm tình hình, đề nghị bà con không nên làm phức tạp thêm tình hình hơn!"
Loa kêu cứ kêu, bà con hát, hô khẩu hiệu cứ hô. Sau thời gian được chính quyền cấp "Quota" toàn bộ bà con bị lực lượng an ninh dồn dần ra khỏi khu vực nhạy cảm. Mình súng ống, đồ đạc để cả bên Cột cờ, với lại mệt sẵn trong người nên quay lại ngồi chém gió, chụp hình với các ve chai thân yêu.
Ngồi chém gió, chụp ảnh bét nhè chè đỗ đen rồi mấy anh chị em lại chia tay, hẹn gặp lại lần đọ ống lần sau. Mình tếch lên thăm cụ Rùa tý, nhân thể lượn quanh chộp vài tấm ảnh ngộ ngộ rồi về, trên đường về gặp khối girl xinh đang chụp ảnh bên lề đường. Giảm ga, bóp phanh, táp vô lề, khóa máy, rút súng ra bấm tành tạch cho bõ cơn ấm ức ban sáng. Công nhận là có em gái chụp cực ăn ảnh, lần sau phải ới em này đi chụp ảnh cùng mới được, có thể nói là rất quyến rũ các anh chàng nào háo sắc!
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011
Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011
Bài phát biểu của Lê Duẩn năm 1979
Mô tả: Bài phát biểu của đồng chí Lê Duẩn về tập đoàn phản động Trung Quốc chống Việt Nam.
Nguồn: Thư viện Quân đội Nhân dân, Hà Nội. Tài liệu do Christopher Goscha có được và dịch cho CWIHP.
Nói chung, sau khi chúng ta đánh bại Mỹ, không đế quốc nào dám đánh chúng ta nữa. Chỉ có những người nghĩ rằng họ vẫn có thể đánh chúng ta và dám đánh chúng ta là những kẻ phản động Trung Quốc. Nhưng người dân Trung Quốc hoàn toàn không muốn thế. Tôi không biết những kẻ phản động Trung Quốc này sẽ tiếp tục tồn tại thêm bao lâu nữa. Tuy nhiên, miễn là họ tồn tại, thì họ sẽ tấn công chúng ta như họ vừa thực hiện (nghĩa là đầu năm 1979).
Nếu chiến tranh đến từ phương Bắc, thì các tỉnh [Bắc Trung Bộ] Nghệ An, Hà Tĩnh và Thanh Hóa sẽ trở thành cơ sở cho toàn bộ đất nước. Các tỉnh này tốt nhất, là các căn cứ mạnh nhất, tốt nhất và hiệu quả nhất. Vì nếu vùng đồng bằng [Bắc Bộ] tiếp tục là vùng liên tục căng thẳng, thì tình hình sẽ rất phức tạp. Vấn đề không đơn giản chút nào. Nếu không phải là người Việt Nam, thì sẽ không có người nào đánh Mỹ, bởi vì lúc Việt Nam chiến đấu chống Mỹ, cả thế giới còn lại đều sợ Mỹ …
Mặc dù Trung Quốc đã giúp [Bắc] Triều Tiên chỉ với mục đích bảo vệ sườn phía Bắc của họ. Sau khi cuộc chiến kết thúc [ở Triều Tiên] và khi áp lực lên Việt Nam, ông ta (chỗ này hình như nói đến Chu Ân Lai khi đoạn văn sau đó cho thấy vậy) nói rằng, nếu Việt Nam tiếp tục chiến đấu, thì sẽ phải tự lo liệu. Ông ta sẽ không giúp thêm nữa và gây áp lực với chúng ta để ngừng chiến đấu.
Khi chúng ta ký Hiệp Định Geneva, rõ ràng là Chu Ân Lai đã chia đất nước ta làm hai [phần]. Sau khi nước ta bị chia thành hai miền Nam – Bắc như thế, một lần nữa ông ta gây sức ép lên chúng ta, không được làm gì đối với miền Nam Việt Nam. Họ ngăn cấm chúng ta đứng lên [chống lại Việt Nam Cộng hòa do Mỹ hậu thuẫn]. [Nhưng] họ, [người Trung Quốc,] không thể làm gì để ngăn cản chúng ta.
Khi chúng ta ở miền Nam và chuẩn bị chiến tranh du kích ngay sau khi ký Hiệp định Geneva, Mao Trạch Đông đã nói với Đại hội Đảng của chúng ta rằng, ngay lập tức, chúng ta phải buộc Lào chuyển hai tỉnh đã được giải phóng cho chính phủ Viêng Chăn. Nếu không, người Mỹ sẽ tiêu diệt hai tỉnh này, một tình huống rất nguy hiểm [theo cái nhìn của Trung Quốc]! Ngay lập tức, Việt Nam đã phải làm việc với người Mỹ [liên quan đến vấn đề này]. Mao đã bức hiếp chúng ta bằng cách này và chúng ta đã phải làm điều đó.
Sau đó, khi hai tỉnh này đã được chuyển cho Viêng Chăn, những tên phản động [Lào] ngay lập tức bắt giữ Souphanouvong (Chủ tịch Lào từ năm 1975-1986). Lào có hai tiểu đoàn bị bao vây lúc đó. Hơn nữa, họ vẫn chưa sẵn sàng chiến đấu. Sau đó, một tiểu đoàn đã có thể thoát khỏi sự [bao vây]. Lúc đó, tôi đưa ra quan điểm của tôi là, Lào phải được phép tiến hành chiến tranh du kích. Tôi mời Trung Quốc đến và thảo luận về vấn đề này với chúng ta. Tôi nói với họ: “Các đồng chí, nếu các đồng chí tiếp tục gây áp lực với Lào bằng cách này, thì lực lượng của họ sẽ hoàn toàn tan rã. Bây giờ họ phải được phép tiến hành chiến tranh du kích“.
Trương Văn Thiên (Zhang Wentian), người trước đó là Tổng Thư ký [Đảng Cộng sản Trung Quốc] và sử dụng bút danh Lạc Phú, trả lời tôi: “Vâng, các đồng chí, điều các đồng chí nói đúng. Hãy để chúng tôi cho phép tiểu đoàn đó của Lào đảm nhiệm chiến tranh du kích“.
Ngay lập tức, tôi hỏi Trương Văn Thiên: “Các đồng chí, nếu các đồng chí cho phép Lào gánh vác chiến tranh du kích, thì không có gì phải sợ việc phát động chiến tranh du kích ở miền Nam Việt Nam. Điều gì làm cho các đồng chí sợ đến nỗi các đồng chí ngăn cản hành động như thế?”
Ông ta [Trương Văn Thiên] đã nói: “Không có gì phải sợ!”
Trương Văn Thiên đã nói thế. Tuy nhiên, Ho Wei, Đại sứ Trung Quốc ở Việt Nam lúc đó, đã ngồi ở đó và nghe điều đã nói. Ngay lập tức, ông ta điện cho Trung Quốc (báo cáo điều Lê Duẩn và Trương Văn Thiên đã nói). Ngay lập tức, Mao trả lời: “Việt Nam không thể phát động chiến tranh du kích ở miền Nam. Việt Nam phải nằm chờ trong một thời gian dài!” Chúng ta rất nghèo. Làm sao chúng ta có thể đánh Mỹ nếu không có Trung Quốc làm căn cứ hậu tập? Nên chúng ta phải nghe theo họ, đúng không?
Tuy nhiên, chúng ta đã không đồng ý. Chúng ta đã bí mật tiếp tục phát triển lực lượng. Khi [Ngô Đình] Diệm kéo lê máy chém khắp miền Nam Việt Nam, chúng ta đã ban hành lệnh thành lập lực lượng quần chúng để chống lại lệnh đã được lập và nắm quyền [từ chính phủ Diệm]. Chúng ta đã không chú ý [đến Trung Quốc].
Khi cuộc nổi dậy giành chính quyền bắt đầu, chúng tôi đi Trung Quốc để gặp Chu Ân Lai và Đặng Tiểu Bình. Đặng Tiểu Bình đã nói với tôi: “Đồng chí, bây giờ sai lầm của đồng chí đã xảy ra rồi, đồng chí chỉ nên đánh ở mức trung đội trở xuống“. Đó là áp lực mà họ đã áp đặt lên chúng ta.
Tôi nói [với Trung Quốc]: “Vâng, vâng! tôi sẽ làm điều đó. Tôi sẽ chỉ chiến đấu ở mức một trung đội trở xuống“.
Sau khi chúng ta chiến đấu và Trung Quốc nhận ra rằng chúng ta có thể chiến đấu hiệu quả, đột nhiên Mao có suy nghĩ mới. Ông ta nói rằng, vì Mỹ đánh chúng ta, ông ta sẽ đưa quân đội [Trung Quốc] đến giúp chúng ta xây dựng đường xá. Mục tiêu chính của ông ta là tìm hiểu tình hình đất nước ta để sau này ông ta có thể tấn công chúng ta và từ đó mở rộng xuống khu vực Đông Nam Á. Không có lý do nào khác.
Chúng tôi biết rõ ý đồ này, nhưng phải cho phép họ (sự xâm nhập của quân đội Trung Quốc). Thôi thì cũng được. Nhưng họ quyết định đưa quân vào. Tôi yêu cầu họ chỉ gửi người, nhưng quân lính của họ đã đến cùng với súng đạn. Tôi cũng phải chịu điều này.
Sau đó, ông ta (Mao Trạch Đông) bắt chúng ta phải nhận 20.000 quân của ông ta đến xây một con đường từ Nghệ Tĩnh vào Nam Bộ (thuật ngữ tiếng Việt chỉ miền Nam Việt Nam). Tôi từ chối. Họ tiếp tục yêu cầu nhưng tôi không nhượng bộ. Họ gây áp lực với tôi cho quân của họ vào nhưng tôi đã không chấp thuận. Họ tiếp tục gây sức ép nhưng tôi vẫn không chịu.
Tôi đưa ra những ví dụ này để các đồng chí thấy họ có âm mưu cướp nước ta từ lâu và âm mưu đó ác độc như thế nào.
– Sau khi Mỹ đưa hàng trăm ngàn quân vào miền Nam Việt Nam, chúng ta đã phát động cuộc tổng tấn công vào năm 1968 để buộc họ giảm leo thang. Để đánh bại Hoa Kỳ, một điều cần phải biết là làm thế nào để họ từ từ giảm leo thang. Đó là chiến lược của chúng ta. Chúng ta chiến đấu chống một kẻ thù lớn, kẻ thù với dân số 200 triệu người và thống trị thế giới. Nếu chúng ta không thể làm cho họ giảm leo thang từng bước, thì chúng ta sẽ thất bại và không thể tiêu diệt kẻ thù. Chúng ta phải đấu tranh để làm nhụt ý chí họ để buộc họ phải đi đến bàn đàm phán với chúng ta mà không cho phép họ đưa thêm quân.
Đến lúc họ muốn thương lượng với chúng ta, Ho Wei đã viết một bức thư cho chúng tôi, nói rằng: “Các ông không thể ngồi xuống đàm phán với Hoa Kỳ. Các ông phải đưa quân Mỹ vào miền Bắc Việt Nam để đánh với họ“. Ông ta gây áp lực với chúng tôi cách này, làm cho chúng tôi bối rối vô cùng. Đây không phải là vấn đề hoàn toàn đơn giản. Rất là mệt mỏi mỗi khi tình huống như thế phát sinh [với Trung Quốc].
Chúng tôi quyết định không thực hiện cách đó (nói đến lời khuyên của Hồ Wei không đàm phán với Hoa Kỳ). Chúng tôi phải ngồi xuống ở Paris. Chúng tôi phải làm cho họ (Mỹ) giảm leo thang để đánh bại họ. Trong thời gian đó, Trung Quốc đã thông báo [với Mỹ]: “Nếu các ông không tấn công tôi, tôi sẽ không tấn công các ông. Nhưng rất nhiều quân lính mà các ông muốn đưa vào Việt Nam, tùy các ông“. Trung Quốc nhất trí điều này và đã gây áp lực với chúng tôi bằng cách đó.
Họ (Trung Quốc) đã trao đổi nhiều với Mỹ và ép buộc chúng ta phục vụ như là một con bài để mặc cả theo cách này. Khi người Mỹ nhận ra rằng họ đã thua trận, ngay lập tức, họ sử dụng Trung Quốc để [tạo điều kiện] rút quân [ở miền Nam Việt Nam]. Nixon và Kissinger đã đến Trung Quốc để thảo luận vấn đề này.
- Trước khi Nixon đi Trung Quốc, [mục đích chuyến đi của ông ta là] giải quyết vấn đề Việt Nam bằng cách đó, để phục vụ lợi ích của Mỹ và giảm bớt thất bại của Mỹ, cũng như cùng lúc cho phép ông ta lôi kéo Trung Quốc về phía Mỹ. Chu Ân Lai đã đến gặp tôi. Chu Ân Lai nói với tôi: “Lúc này, Nixon đến gặp tôi chủ yếu là thảo luận về vấn đề Việt Nam, do vậy tôi phải đến gặp đồng chí để thảo luận điều đó với đồng chí“.
Tôi trả lời: “Đồng chí, đồng chí có thể nói bất cứ điều gì đồng chí thích, nhưng tôi không nghe theo đồng chí. Đồng chí là người Trung Quốc, tôi là người Việt. Việt Nam là của tôi (đất nước của tôi), hoàn toàn không phải của các đồng chí. Các đồng chí không có quyền nói [về vấn đề Việt Nam] và các đồng chí không có quyền thảo luận [các vấn đề đó với Mỹ]. Hôm nay, các đồng chí, chính tôi sẽ nói với các đồng chí điều mà thậm chí tôi chưa hề nói với Bộ Chính trị, rằng đồng chí đã nêu ra vấn đề nghiêm trọng và vì thế tôi phải nói:
- Năm 1954, khi chúng tôi giành chiến thắng tại Điện Biên Phủ, tôi đã ở [tỉnh] Hậu Nghĩa. Bác Hồ đã điện nói với tôi rằng, tôi phải vào miền Nam để tập hợp [các lực lượng ở đó] và nói chuyện với đồng bào miền Nam [về vấn đề này]. Tôi đi bằng xe tải vào miền Nam. Trên đường đi, đồng bào ra chào đón tôi vì họ nghĩ rằng chúng tôi đã giành chiến thắng. Đau đớn vô cùng! Nhìn đồng bào miền Nam, tôi đã khóc. Vì sau đó, Hoa Kỳ sẽ đến và tàn sát [người dân] một cách khủng khiếp.
Khi vừa tới miền Nam, ngay lập tức, tôi đã điện cho Bác Hồ để xin ở lại [miền Nam] và không trở lại miền Bắc để tôi có thể đánh thêm mười năm nữa hoặc hơn. Đồng chí đã gây khó khăn cho tôi như thế này (muốn nói đến vai trò của Chu Ân Lai trong việc chia cắt Việt Nam tại Geneva năm 1954), đồng chí có biết không“?
Chu Ân Lai nói: “Tôi xin lỗi đồng chí. Tôi đã sai. Điều đó tôi sai” (muốn nói đến sự chia cắt Việt Nam tại Geneva). Sau khi Nixon rời khỏi Trung Quốc, một lần nữa, ông ta (Chu Ân Lai) đến Việt Nam để hỏi tôi về một số vấn đề liên quan đến cuộc chiến ở miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, ngay lập tức, tôi nói với Chu Ân Lai: “Nixon đã gặp các đồng chí rồi. Chẳng bao lâu nữa, họ (Hoa Kỳ) sẽ tấn công chúng tôi thậm chí còn mạnh hơn“.
Tôi hoàn toàn không sợ. Cả hai (Mỹ và Trung Quốc) đã thương lượng với nhau để đánh tôi mạnh hơn. Ông ta (Chu Ân Lai) đã không bác bỏ quan điểm này là vô căn cứ và chỉ nói rằng: “Tôi sẽ gửi thêm súng đạn cho các đồng chí“.
Sau đó ông ta (Chu Ân Lai) nói (về mối lo ngại âm mưu bí mật Trung – Mỹ): “Không có điều đó“. Tuy nhiên, hai bên đã thảo luận làm thế nào để đánh chúng ta mạnh hơn, gồm các cuộc tấn công bằng bom B-52 và phong tỏa cảng Hải Phòng. Rõ ràng là như thế.
– Nếu Liên Xô và Trung Quốc đã không mâu thuẫn với nhau, thì Hoa Kỳ không thể tấn công chúng ta quyết liệt như họ đã tấn công. Khi hai [cường quốc Trung Quốc và Liên Xô] xung đột, người Mỹ đã không bị [phe đối lập là khối xã hội chủ nghĩa] cản trở. Mặc dù Việt Nam có thể thống nhất và đoàn kết với cả Trung Quốc lẫn Liên Xô, để đạt được điều này rất phức tạp, lúc đó chúng ta phải dựa vào Trung Quốc nhiều thứ. Lúc đó, hàng năm Trung Quốc cung cấp viện trợ 500.000 tấn thực phẩm, cũng như súng ống, đạn dược, tiền bạc, chưa kể đến viện trợ đô la. Liên Xô cũng đã giúp bằng cách này. Nếu chúng ta không thể làm điều đó (đoàn kết và thống nhất với Trung Quốc và Liên Xô), mọi thứ sẽ rất nguy hiểm.
Mỗi năm tôi đã phải đi Trung Quốc hai lần để nói chuyện với họ (lãnh đạo Trung Quốc) về [các sự kiện] ở miền Nam Việt Nam. Về phía Liên Xô, tôi không phải nói gì cả (về tình hình ở miền Nam Việt Nam). Tôi chỉ nói một cách chung chung. Khi giao thiệp với Trung Quốc, tôi đã phải nói rằng cả hai [nước] đang đánh Mỹ. Tôi đã đi một mình. Tôi phải có mặt về vấn đề này. Tôi đã đến đó và nói chuyện với họ nhiều lần bằng cách này, mục đích chính là để xây dựng quan hệ gần gũi hơn giữa hai bên (nghĩa là Trung Quốc và Việt Nam). Chính xác là vào thời điểm đó Trung Quốc gây áp lực với chúng ta để xa lánh Liên Xô, cấm chúng ta không được đi với Liên Xô.
Họ đã làm rất căng. Đặng Tiểu Bình, cùng với Khang Sinh đã đến và nói với tôi: “Đồng chí, tôi sẽ giúp đồng chí vài tỷ [có lẽ là nhân dân tệ]mỗi năm. Đồng chí không thể nhận bất cứ thứ gì từ Liên Xô“.
Tôi không đồng ý điều này. Tôi nói: “Không, chúng ta phải đoàn kết và thống nhất với toàn bộ phe [xã hội chủ nghĩa]“.
Năm 1963, khi Khrushchev phạm sai lầm, ngay lập tức [Trung Quốc] ban hành một tuyên bố 25 điểm và mời đảng chúng ta đến cho ý kiến . Anh Trường Chinh và tôi đã đi cùng với một số anh em khác. Trong cuộc thảo luận, họ (Trung Quốc) lắng nghe chúng tôi đến, hình như là điểm thứ 10, nhưng khi đến điểm “không từ bỏ phe xã hội chủ nghĩa”, họ đã không nghe… Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi chịu trách nhiệm về tài liệu của chính tôi, tôi muốn nghe ý kiến của các đồng chí, nhưng tôi không chấp nhận quan điểm này của các đồng chí“.
Trước khi chúng tôi ra về, Mao gặp anh Trường Chinh và tôi. Mao ngồi xuống trò chuyện với chúng tôi và cuối cùng ông ta tuyên bố: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Tôi sẽ là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á“. Đặng Tiểu Bình cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Chủ yếu là vì nông dân nghèo, trong tình cảnh khó khăn cùng cực!”
Khi chúng tôi ra ngoài, tôi nói với anh Trường Chinh: “Đó anh thấy đó, âm mưu chiếm nước ta và Đông Nam Á. Bây giờ đã rõ rồi“. Họ dám tuyên bố điều đó như thế. Họ nghĩ chúng ta không hiểu. Đúng là không lúc nào họ không nghĩ đến đánh Việt Nam!
Tôi sẽ nói với các đồng chí nhiều hơn để các đồng chí có thể thấy thêm về tầm quan trọng quân sự trong vấn đề này.
Mao hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?
Tôi trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.
Mao hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?
Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!
Mao nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!
Mao hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?
Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.
Mao hỏi: Có bao nhiêu người?
Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!
Mao nói: Lạy Chúa! Tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!
Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta (Mao) nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?” Tôi nói: “Đúng“. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?” Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Tôi đánh các ông luôn. Các ông có biết điều đó không?“
Tôi đã nói với Mao Trạch Đông như thế. Ông ta nói: “Có, có!” Ông ta muốn chiếm Lào, cả Thái Lan, cũng như muốn chiếm tất cả các nước Đông Nam Á. Đưa người dân đến sống ở đó. Quan điểm đó thật là phức tạp.
Trong quá khứ (nói đến vấn đề có thể xuất phát từ mối đe dọa của Trung Quốc trong thời gian này), chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, không phải là chúng ta không chuẩn bị. Nếu chúng ta không chuẩn bị, tình hình gần đây sẽ rất nguy hiểm. Không phải là vấn đề đơn giản.
Mười năm trước, tôi đã triệu tập các anh em trong quân đội đến gặp tôi. Tôi nói với họ rằng Liên Xô và Mỹ mâu thuẫn với nhau. Đối với Trung Quốc, họ đã bắt tay với đế quốc Mỹ. Trong tình hình căng thẳng này, các đồng chí phải nghiên cứu vấn đề này ngay lập tức. Tôi sợ rằng quân đội không hiểu ý tôi, nên tôi nói với họ rằng, không có cách nào khác để hiểu vấn đề này. Nhưng họ vẫn thấy khó hiểu. Hoàn toàn không dễ. Nhưng tôi không thể nói bằng cách nào khác. Và tôi đã không cho phép những kẻ khác túm lấy tôi.
Khi tôi đến Liên Xô, Liên Xô cũng làm khó tôi về Trung Quốc. Liên Xô đã triệu tập một cuộc họp gồm 80 đảng [cộng sản] để hỗ trợ Việt Nam, nhưng Việt Nam không tham dự hội nghị này, vì [buổi hợp này] không chỉ đơn giản chỉ nhằm giúp Việt Nam, mà còn có mục đích lên án Trung Quốc. Nên Việt Nam đã không đi.
Liên Xô nói: “Bây giờ các đồng chí bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế [hay] là cái gì? Tại sao các đồng chí làm điều này?” Tôi nói: “Tôi hoàn toàn không bỏ rơi chủ nghĩa quốc tế. Tôi không bao giờ làm điều này. Tuy nhiên, để là người quốc tế, trước tiên phải đánh bại Mỹ. Và nếu một nước muốn đánh bại Mỹ, thì phải có sự thống nhất và đoàn kết với Trung Quốc. Nếu tôi đến hội nghị này, thì Trung Quốc sẽ gây nhiều khó khăn lớn với chúng tôi. Các đồng chí, hãy hiểu cho tôi“.
Tại Trung Quốc cũng có nhiều ý kiến và tranh luận khác nhau. Chu Ân Lai đồng ý việc hình thành một mặt trận với Liên Xô để chống Mỹ. Một lần, khi tôi đi Liên Xô để dự lễ kỷ niệm quốc gia, tôi có đọc một bức điện Trung Quốc gửi sang Liên Xô, nói rằng: “Bất cứ khi nào có ai đó tấn công Liên Xô, thì Trung Quốc sẽ đứng bên cạnh các bạn“. Đó là vì đã có một hiệp ước hữu nghị giữa Liên Xô và Trung Quốc từ thời trước đó (tháng 2 năm 1950).
Ngồi cạnh Chu Ân Lai, tôi hỏi ông ta: “Trong bức điện gửi đến Liên Xô gần đây, đồng chí đồng ý thành lập một mặt trận với Liên Xô, nhưng tại sao các đồng chí không thành lập một mặt trận chống Mỹ?” Chu Ân Lai nói: “Chúng tôi có thể thành lập mặt trận chống Mỹ. Tôi chia sẻ quan điểm đó. Các đồng chí, tôi sẽ thành lập một mặt trận với các đồng chí [Việt Nam]“. Bành Chân cũng ngồi ở đó, nói thêm: “Quan điểm này cực kỳ chính xác!” Nhưng khi vấn đề được thảo luận tại Thượng Hải, Mao nói là không thể và hủy bỏ nó. Các đồng chí thấy nó phức tạp như thế nào.
Mặc dù Chu Ân Lai giữ vững một số quan điểm này, ông ta dù sao cũng đồng ý xây dựng một mặt trận và [ông ta] đã giúp Việt Nam rất nhiều. Cám ơn ông ta rằng tôi có thể hiểu [nhiều về những gì đang diễn ra ở Trung Quốc]. Nếu không thì sẽ rất nguy hiểm. Có lần, ông ta nói với tôi: “Tôi đang làm hết sức mình để tồn tại ở đây, sử dụng Li Chiang tích lũy và hỗ trợ cho các đồng chí“. Thì ra vậy (tức là Chu Ân Lai đã sử dụng Li Chiang, để giúp người Việt Nam). Có nghĩa là, không có Chu Ân Lai, điều này sẽ hoàn toàn không thể xảy ra. Tôi đang mắc nợ ông ta.
Tuy nhiên, không đúng để nói rằng các lãnh đạo khác của Trung Quốc hoàn toàn chia sẻ quan điểm của Chu Ân Lai. Họ khác nhau nhiều thứ. Phải nói rằng, người kiên quyết nhất là người có tinh thần Đại Hán và là người muốn chiếm Đông Nam Á, đó chính là Mao Trạch Đông. Tất cả các chính sách [của Trung Quốc] đều nằm trong tay ông ta.
Điều tương tự cũng áp dụng đối với các nhà lãnh đạo hiện tại của Trung Quốc. Tuy nhiên, chúng ta không biết tương lai sẽ ra sao, [sự thật của vấn đề là] họ đã tấn công chúng ta. Trong quá khứ, Đặng Tiểu Bình đã làm hai điều mà hiện đang bị đảo lộn. Đó là, khi chúng ta giành chiến thắng ở miền Nam Việt Nam, nhiều [lãnh đạo] Trung Quốc không hài lòng. Tuy nhiên, dù sao Đặng Tiểu Bình cũng chúc mừng chúng ta. Vì lý do này, ngay lập tức ông ta đã bị những người khác xem như là người theo chủ nghĩa xét lại.
Khi tôi đi Trung Quốc lần cuối, tôi dẫn đầu phái đoàn, và tôi đã gặp phái đoàn Trung Quốc do Đặng Tiểu Bình đứng đầu. Khi nói về vấn đề lãnh thổ, gồm cả việc thảo luận về một số hòn đảo, tôi nói: “Hai đất nước chúng ta ở gần nhau, Có một số vùng lãnh thổ của chúng ta vẫn chưa được xác định rõ ràng. Hai bên nên thành lập các cơ quan để xem xét vấn đề này. Các đồng chí, làm ơn đồng ý với tôi [về vấn đề này]”. Ông ta (Đặng Tiểu Bình) đồng ý, nhưng sau khi làm như vậy, ngay lập tức ông ta bị nhóm lãnh đạo khác xem như là người theo chủ nghĩa xét lại.
Nhưng bây giờ ông ta (Đặng Tiểu Bình) điên rồi. Bởi vì ông ta muốn cho mọi người thấy rằng ông ta không phải là người theo chủ nghĩa xét lại, cho nên ông ta đã tấn công Việt Nam mạnh hơn. Ông ta để cho họ tiếp tục tấn công Việt Nam.
Sau khi đánh bại Mỹ, chúng ta giữ lại hơn một triệu quân, các đồng chí lãnh đạo Liên Xô hỏi chúng tôi: “Các đồng chí định đánh với ai mà giữ lại một đội quân thường trực lớn như vậy?” Tôi nói: “Sau này, các đồng chí sẽ hiểu“. Lý do duy nhất chúng ta giữ quân đội thường trực như thế là vì mối đe dọa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Nếu không có [một mối đe dọa như thế], thì điều này (quân đội thường trực lớn) sẽ không cần. Gần đây, bị tấn công trên hai mặt trận, [chúng ta có thể thấy rằng] rất nguy hiểm nếu chúng ta đã không được duy trì một đội quân lớn.
(B) (Ý nghĩa của chữ “B” này trong văn bản gốc không rõ ràng) – Sau Đệ nhị Thế chiến, tất cả mọi người tin rằng tên sen đầm quốc tế là đế quốc Mỹ. Họ có thể tiếp quản và bắt nạt cả thế giới. Tất cả các nước, gồm các nước lớn đều sợ Mỹ. Chỉ có Việt Nam là không sợ Mỹ.
Tôi hiểu vấn đề này vì công việc đã dạy tôi. Người đầu tiên sợ [Mỹ] là Mao Trạch Đông. Ông ta nói với tôi, đó là, Việt Nam và Lào, rằng: “Ngay lập tức, các ông phải chuyển giao hai tỉnh của Lào đã được giải phóng cho chính phủ Viêng Chăn. Nếu các ông không làm như vậy, thì Mỹ sẽ sử dụng điều đó làm lý do tấn công. Đó là mối nguy lớn”. Về phía Việt Nam, chúng tôi đã nói: “Chúng ta phải chiến đấu chống Mỹ để giải phóng miền Nam Việt Nam“. Ông ta (Mao) nói: “Các ông không thể làm điều đó. Miền Nam Việt Nam phải nằm đợi trong một thời gian dài, đợi một đời, 5-10 đời hoặc thậm chí 20 đời kể từ bây giờ. Các ông không thể đánh Mỹ. Đánh Mỹ là nguy hiểm“. Mao Trạch Đông đã sợ Mỹ đến mức độ đó…
Nhưng Việt Nam không sợ. Việt Nam đã tiếp tục chiến đấu. Nếu Việt Nam không đánh Mỹ thì miền Nam Việt Nam sẽ không được giải phóng. Một đất nước chưa được giải phóng sẽ vẫn là một đất nước lệ thuộc. Không ai có được độc lập nếu chỉ có một nửa đất nước được tự do. Không có được độc lập cho đến năm 1975, đất nước chúng ta cuối cùng có được độc lập hoàn toàn. Có độc lập, tự do sẽ đến. Tự do phải là tự do cho cả nước Việt Nam …
Engels đã nói về chiến tranh nhân dân. Sau đó, Liên Xô, Trung Quốc và chính chúng ta cũng đã nói [về vấn đề này]. Tuy nhiên, ba nước rất khác về nội dung [chiến tranh nhân dân]. Không đúng là chỉ vì các bạn có hàng triệu người, thì các bạn có thể làm bất cứ điều gì các bạn muốn. Trung Quốc cũng nói đến chiến tranh nhân dân, tuy nhiên, [họ cho rằng] “khi kẻ thù tiến lên, thì chúng ta phải rút lui“. Nói cách khác, phòng thủ là chính, và chiến tranh được chia thành ba giai đoạn, vùng nông thôn được sử dụng để bao vây thành thị, trong khi [các lực lượng chính] chỉ ở lại trong rừng núi… Người Trung Quốc ở thế phòng thủ và rất yếu [trong Đệ nhị Thế chiến]. Ngay cả với 400 triệu người đọ sức với quân đội Nhật Bản có 300.000 – 400.000 quân, Trung Quốc vẫn không thể đánh bại họ.
Tôi phải lặp lại điều này như thế, vì trước khi Trung Quốc gửi cố vấn cho chúng ta, một số anh em Việt Nam chúng ta không hiểu. Họ nghĩ rằng [Trung Quốc] rất có khả năng. Nhưng họ không có kỹ năng và do đó chúng ta đã không làm theo [những lời khuyên của Trung Quốc].
Năm 1952, tôi rời miền Bắc sang Trung Quốc vì tôi bị bệnh và cần điều trị. Đây là lần đầu tiên tôi đi nước ngoài. Tôi đặt câu hỏi cho họ (Trung Quốc) và thấy nhiều điều rất lạ. Có những khu vực [đã bị] quân Nhật chiếm đóng, mỗi khu có dân số khoảng 50 triệu người, nhưng không có lấy một chiến binh du kích…
Khi tôi từ Trung Quốc trở về, tôi đã gặp Bác [Hồ]. Bác hỏi tôi:
- Đây là lần đầu tiên chú đi ra nước ngoài, phải không?
Vâng, đây là lần đầu tiên tôi đi ra nước ngoài.
- Chú đã thấy gì?
Tôi thấy hai điều: Việt Nam rất dũng cảm và họ (Trung Quốc) không dũng cảm chút nào.
Tôi hiểu điều này kể từ ngày đó. Chúng ta (Việt Nam) hoàn toàn khác với họ. Lòng can đảm vốn có trong con người Việt Nam và do đó chúng ta chưa bao giờ có một chiến lược phòng thủ (ý nói ở thế thủ). Mọi người dân chiến đấu.
Gần đây, họ (Trung Quốc) đã mang hàng trăm ngàn quân vào xâm chiếm nước ta. Hầu hết, chúng ta đã sử dụng lực lượng dân quân và quân đội trong vùng để tấn công họ. Chúng ta không ở thế thủ và do đó họ phải lùi bước. Họ không thể quét sạch dù một trung đội Việt Nam, trong khi chúng ta đã xóa sổ vài trung đoàn và hàng chục tiểu đoàn của họ. Có được như vậy là vì chiến lược tấn công của chúng ta.
Đế quốc Mỹ đã đánh với chúng ta trong một cuộc chiến kéo dài. Họ rất mạnh, nhưng họ đã thua. Nhưng có một yếu tố đặc biệt, đó là những mâu thuẫn gay gắt giữa Trung Quốc và Liên Xô. [Vì điều này,] họ đã tấn công chúng ta mạnh như thế này.
… Việt Nam đã chiến đấu chống Mỹ, và đã chiến đấu rất quyết liệt, nhưng chúng ta biết rằng Hoa Kỳ là một nước rất lớn, khả năng tích lũy hơn 10 triệu quân và đưa tất cả các loại vũ khí được xem là mạnh của họ vào để đánh chúng ta. Vì vậy, chúng ta đã phải chiến đấu trong một thời gian dài để làm cho cho họ giảm leo thang. Chúng ta là những người có thể làm được điều đó, Trung Quốc thì không thể. Khi quân đội Mỹ tấn công Quong Tre (Quảng Trị?), ngay lập tức Bộ Chính trị ra lệnh đưa quân đội vào chiến đấu. Chúng ta không sợ.
Sau đó tôi đi Trung Quốc gặp Chu Ân Lai. Ông ta nói với tôi: “Điều đó (cuộc tấn công vào Quảng Trị) có lẽ là chưa từng có, có một không hai. Chỉ có một [cơ hội] trên đời này, không có cơ hội thứ hai. Không ai dám làm những điều các đồng chí đã làm“.
… Chu Ân Lai là người đứng đầu Bộ Tham mưu. Ông ta dám nói, ông ta thẳng thắn hơn. Ông ta nói với tôi: “Nếu tôi biết trước cái cách mà các đồng chí sử dụng, chúng tôi không cần Vạn lý Trường chinh“.
Vạn lý Trường chinh là gì? Vào đầu cuộc hành quân có 300.000 quân, đến cuối Vạn lý Trường chinh chỉ còn 30.000 quân. 270.000 người đã chết. Thực sự ngu ngốc khi thực hiện cách này. Nói như vậy để các đồng chí biết chúng ta đang đi trước họ như thế nào. Trong tương lai không xa, nếu chúng ta chiến đấu chống lại Trung Quốc, chúng ta chắc chắn sẽ giành chiến thắng … Tuy nhiên, sự thật là nếu một nước khác [không phải Việt Nam] chiến đấu chống lại Trung Quốc, không rõ họ có giành được chiến thắng như thế này không (như Việt Nam).
… Nếu Trung Quốc và Liên Xô thống nhất với nhau, không chắc Hoa Kỳ có dám đánh chúng ta hay không. Nếu hai nước thống nhất và liên kết với nhau để giúp chúng ta, không chắc Hoa Kỳ có dám đánh chúng ta cái cách mà họ đã đánh. Họ sẽ do dự ngay từ đầu. Họ sẽ do dự như thời Kennedy. Việt Nam, Trung Quốc và Liên Xô, tất cả đã giúp Lào và ngay lập tức Mỹ ký một hiệp ước với Lào. Họ không dám gửi quân Mỹ sang Lào, họ để cho Đảng [Nhân dân Cách mạng] Lào tham gia chính phủ ngay lập tức. Họ không dám tấn công Lào nữa.
Sau đó, khi hai nước [Liên Xô và Trung Quốc] xung đột với nhau, Mỹ được [Trung Quốc] thông báo là họ có thể tiến tới và tấn công Việt Nam mà không sợ. Đừng sợ [sự trả đũa của Trung Quốc]. Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông đã nói với Mỹ: “Nếu các ông không tấn công tôi, thì tôi sẽ không tấn công các ông. Các ông có thể đưa nhiều quân vào miền Nam Việt Nam mà các ông muốn. Tùy các ông“.
… Hiện tại, chúng ta có biên giới với một nước rất mạnh, một nước với ý đồ bành trướng mà nếu muốn được thực hiện, phải bắt đầu với một cuộc xâm lược Việt Nam. Vì vậy, chúng ta phải chung vai gánh vác, vai trò lịch sử khác nhau. Tuy nhiên, chúng ta chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm lịch sử. Trước đây, Việt Nam đã thực hiện nhiệm vụ của mình, và lần này Việt Nam xác định không cho phép họ bành trướng. Việt Nam giữ độc lập riêng mình và làm như vậy cũng là để bảo vệ nền độc lập của các nước Đông Nam Á. Việt Nam kiên quyết không để Trung Quốc thực hiện âm mưu bành trướng. Trận đánh gần đây [với Trung Quốc] chỉ là vòng một. Hiện họ vẫn còn chuẩn bị nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, bất kể họ chuẩn bị đến mức độ nào, Việt Nam cũng sẽ thắng …
Tiến hành chiến tranh không phải là đi bộ thong thả trong rừng. Gửi một triệu quân vào cuộc chiến chống lại một nước ở bên ngoài liên quan đến vô số khó khăn. Gần đây họ đưa 500.000 – 600.000 binh lính để đánh chúng ta, nhưng họ đã không có thiết bị vận tải đầy đủ để cung cấp lương thực cho quân đội của họ. Trung Quốc hiện đang chuẩn bị 3,5 triệu quân, nhưng họ phải để lại một nửa số quân đó ở biên giới [Trung-Xô] để ngăn chặn Liên Xô. Vì lý do đó, nếu họ đưa 1 hoặc 2 triệu quân vào để đánh chúng ta, chúng ta sẽ không sợ bất cứ điều gì. Chúng ta chỉ có 600.000 quân tham gia, và trong tương lai gần, nếu chúng ta phải đánh với 2 triệu quân, sẽ không có vấn đề gì cả. Chúng ta không sợ.
Chúng ta không sợ bởi vì chúng ta biết cách đánh. Nếu họ đưa 1 triệu quân, họ sẽ chỉ giành được một chỗ đứng ở miền Bắc. Đi xuống vùng trung du, vùng đồng bằng và Hà Nội và thậm chí xuống dưới sẽ khó khăn hơn nữa.
Các đồng chí, như các đồng chí biết, bọn Hitler tấn công quyết liệt theo cách này, nhưng khi họ (Đức Quốc xã) đến Leningrad, họ không thể vào được. Với thành phố, người dân và các công trình phòng thủ, không thể nào thực hiện các cuộc tấn công hiệu quả chống lại mỗi người và mọi người. Thậm chí đánh trong hai, ba hoặc bốn năm, họ vẫn không thể vào. Mỗi làng ở đó (ở miền Bắc) thì giống như thế. Đường lối của chúng ta là: mỗi huyện là một pháo đài, mỗi tỉnh là một chiến trường. Chúng ta sẽ chiến đấu và họ sẽ không thể nào vào được cả.
Tuy nhiên, không bao giờ đủ khi chỉ đánh kẻ thù ở tiền tuyến. Phải có một đội quân hậu tập trực tiếp mạnh mẽ. Sau trận đánh gần đây kết thúc, chúng tôi đánh giá rằng, trong tương lai không xa, chúng ta phải đưa thêm vài triệu người đến mặt trận phía Bắc. Nhưng kẻ thù đến từ phía bắc, hậu phương trực tiếp cho cả nước phải là Thanh Hoá, Nghệ An, Hà Tĩnh … Hậu phương trực tiếp bảo vệ thủ đô phải là Thanh Hóa và Nghệ Tĩnh. Chúng ta có đủ người. Chúng ta có thể đánh chúng bằng nhiều cách … Chúng ta có thể sử dụng 2-3 quân đoàn để giánh một cú mạnh vào chúng, sẽ làm cho chúng lảo đảo, trong khi chúng ta tiếp tục giữ đất của chúng ta. Để đạt được mục đích này, mỗi người lính phải là một người lính thực và mỗi đội phải là một đội hình thực sự.
– Bây giờ đã đánh xong một trận rồi, chúng ta không nên chủ quan. Chủ quan và đánh giá thấp kẻ thù là sai lầm, nhưng thiếu tự tin cũng sai. Chúng ta không chủ quan, chúng ta không đánh giá thấp kẻ thù. Nhưng chúng ta cũng tự tin và vững tin vào chiến thắng của chúng ta. Chúng ta cần phải có cả hai điều này.
– Bây giờ Trung Quốc có âm mưu đánh [chúng ta] để mở rộng xuống phía Nam. Nhưng trong thời đại hiện nay họ không thể đánh và dọn dẹp một cách dễ dàng. Trung Quốc chỉ đánh Việt Nam có vài ngày mà cả thế giới đã hét lên: “Không được đụng đến Việt Nam“! Thời đại hiện nay không giống như thời xưa. Trong những ngày này, không chỉ có chúng ta và họ (muốn nói Trung Quốc). Bây giờ cả thế giới đang gắn chặt với nhau. Loài người vẫn chưa hoàn toàn đi vào giai đoạn xã hội chủ nghĩa, nhưng đây là lúc mọi người đều muốn độc lập và tự do. [Ngay cả] trên các đảo nhỏ, người dân cũng muốn độc lập, tự do.
Cả nhân loại hiện nay như thế. Điều đó là rất khác với thời xưa. Thời đó, người dân chưa nhận thức rõ những điều này. Do đó, câu của Bác Hồ: “Không có gì quý hơn độc lập tự do” là một ý tưởng của thời đại hiện nay. Đụng đến Việt Nam là đụng đến nhân loại và xâm phạm độc lập, tự do … Việt Nam là một quốc gia tượng trưng cho độc lập và tự do.
- Khi phải chiến đấu chống Mỹ, anh em chúng ta trong Bộ Chính trị đã thảo luận với nhau về vấn đề này, cân nhắc liệu chúng ta có dám đánh Mỹ hay không. Tất cả đều đồng ý đánh. Bộ Chính trị đã bày tỏ quyết tâm: để chiến đấu chống Mỹ, chúng ta không sợ Mỹ. Tất cả đều đồng tâm. Khi tất cả đã đồng ý đánh Mỹ, không sợ Mỹ, chúng ta cũng không sợ Liên Xô. Tất cả đều đồng ý. Chúng ta cũng không sợ Trung Quốc. Tất cả đều đồng ý. Nếu chúng ta không sợ ba điều này, chúng ta có thể đánh Mỹ. Đó là cách chúng tôi đã thực hiện trong Bộ Chính trị hồi đó.
Mặc dù Bộ Chính trị đã gặp và tổ chức các buổi thảo luận như thế và mọi người đồng lòng, sau này có một người đã nói với một đồng chí điều mà tôi đã nói. Đồng chí đó đặt câu hỏi cho Bộ Chính trị, hỏi lý do gì mà Anh Ba một lần nữa lại nói rằng, nếu chúng ta muốn đánh Mỹ, thì chúng ta không nên sợ Trung Quốc? Tại sao anh ấy phải nói như vậy nữa?
Lúc đó, anh Nguyễn Chí Thanh, người đã bị nghi là có cảm tình với Trung Quốc, đứng lên và nói: “Kính thưa Bộ Chính trị và kính thưa Bác Hồ, lời phát biểu của Anh Ba là đúng. Phải nói như thế (ý nói không cần phải sợ Trung Quốc), vì họ (Trung Quốc) gây rắc rối cho chúng ta nhiều điều. Họ chặn chúng ta ở chỗ này, rồi họ trói tay chúng ta ở chỗ kia. Họ không cho chúng ta đánh…“
Trong khi chúng ta đánh ở miền Nam Việt Nam, Đặng Tiểu Bình quy định rằng tôi chỉ có thể đánh ở mức trung đội trở xuống và không được đánh ở mức cao hơn. Ông ta (Đặng Tiểu Bình) nói: “Ở miền Nam, do các ông phạm sai lầm về việc đã khởi động đánh trước, các ông chỉ nên đánh ở mức trung đội trở xuống, không được đánh ở mức cao hơn“. Họ gây áp lực lên chúng ta như thế.
– Chúng ta không sợ ai cả. Chúng ta không sợ bởi vì chúng ta có lẽ phải. Chúng ta không sợ ngay cả anh trai của chúng ta. Chúng ta cũng không sợ bạn bè của chúng ta. Dĩ nhiên, chúng ta không sợ kẻ thù của chúng ta. Chúng ta đã đánh họ rồi. Chúng ta là con người, chúng ta không sợ bất cứ ai. Chúng ta độc lập. Cả thế giới biết chúng ta độc lập.
Chúng ta phải có một quân đội mạnh mẽ, bởi vì đất nước chúng ta đang bị đe dọa và bị bắt nạt … Không thể khác được. Nếu không, thì sẽ nguy hiểm vô cùng, nhưng đất nước chúng ta nghèo.
– Chúng ta có một quân đội mạnh, điều đó không có cách nào làm nhụt chí chúng ta. Có một số chính sách của Trung Quốc đối với chúng ta: xâm lược và chiếm đóng nước ta, tìm cách làm suy yếu chúng ta về kinh tế và làm cho điều kiện sống của chúng ta khó khăn. Vì những lý do này, để chống lại Trung Quốc, trước hết, chúng ta phải, không những chiến đấu, mà còn làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn. Để đạt được mục đích này, theo tôi, quân đội của chúng ta không nên là một lực lượng lãng phí nguồn lực của nhà nước, mà nên là một lực lượng sản xuất mạnh mẽ. Khi kẻ thù đến, họ (những người lính) cầm súng ngay lập tức. Khi không có kẻ thù, thì họ sẽ sản xuất đàng hoàng. Họ sẽ là biểu tượng tốt nhất và cao nhất trong sản xuất, sản xuất nhiều hơn bất cứ người nào khác. Dĩ nhiên, đó không phải là một câu chuyện mới …
– Hiện nay, trên vai quân đội của chúng ta đang gánh vác một nhiệm vụ lịch sử: bảo vệ độc lập và tự do của chúng ta, trong khi cùng lúc bảo vệ hòa bình và độc lập trên toàn thế giới. Nếu chính sách bành trướng của bè lũ phản động Trung Quốc không thể thực hiện được nữa, sẽ là lợi ích của cả thế giới. Việt Nam có thể làm điều này. Việt Nam có 50 triệu người rồi. Việt Nam có những người bạn Lào và Campuchia và có địa thế vững chắc. Việt Nam có phe [XHCN] và tất cả nhân loại đứng về phía ta. Rõ ràng là chúng ta có thể làm điều này.
… Các đồng chí có biết người nào trong đảng chúng ta, trong nhân dân của chúng ta, nghi chúng ta sẽ thua Trung Quốc? Dĩ nhiên là không có ai cả. Nhưng chúng ta phải duy trì các mối quan hệ bạn bè của chúng ta. Chúng ta không muốn hận thù dân tộc. Tôi lặp lại: tôi nói điều này bởi vì tôi chưa bao giờ cảm thấy căm thù Trung Quốc. Tôi không cảm thấy như thế. Đó là họ đánh chúng ta.
Hôm nay tôi cũng muốn các đồng chí biết rằng trong thế giới này, người đã bảo vệ Trung Quốc là chính tôi! Đó là sự thật. Tại sao vậy? Bởi vì trong hội nghị tháng 6 năm 1960 tại Bucharest, 60 đảng đứng lên chống lại Trung Quốc, nhưng chỉ có mình tôi là người bảo vệ Trung Quốc. Việt Nam chúng ta là thế. Tôi sẽ tiếp tục lặp lại điều này: Tuy họ cư xử tồi tệ, chúng ta biết rằng người của họ là bạn của chúng ta. Về phía chúng ta, chúng ta không cảm thấy xấu hổ với Trung Quốc. Tuy nhiên, âm mưu của một số lãnh đạo (Trung Quốc) là một vấn đề khác. Chúng ta coi họ chỉ là một bè lũ. Chúng ta không nói tới đất nước họ. Chúng ta không nói người dân Trung Quốc xấu với chúng ta. Chúng ta nói bè lũ phản động Bắc Kinh. Tôi nói lại điều này một lần nữa một cách nghiêm túc như thế.
Vì vậy, chúng ta hãy kiểm soát tình hình chặt chẽ, trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, và không bao giờ nới lỏng sự cảnh giác. Về mối quan hệ với Trung Quốc cũng vậy. Tôi tin rằng trong 50 năm, hoặc thậm chí trong 100 năm, chủ nghĩa xã hội có thể thành công, và lúc đó chúng ta sẽ không bị vấn đề này nữa. Nhưng sẽ mất một thời gian [dài] như thế. Vì vậy, chúng ta phải chuẩn bị và sẵn sàng trên mọi phương diện.
Hiện nay, chắc chắn không ai còn nghi ngờ nữa. Nhưng cách đây năm năm, tôi dám chắc rằng [không có] đồng chí nào nghi ngờ Trung Quốc có thể đánh chúng ta. Nhưng có. Đó là vì các đồng chí [này] không có kiến thức về vấn đề này. Nhưng đó không phải là trường hợp của chúng tôi (Lê Duẩn và ban lãnh đạo). Chúng ta biết rằng Trung Quốc đã và đang tấn công chúng ta [cách đây] mười năm hoặc hơn. Vì vậy chúng ta không ngạc nhiên [về cuộc tấn công của Trung Quốc vào tháng 1 năm 1979].
Ngọc Thu, Quỹ Nghiên cứu Biển Đông, dịch từ: http://www.wilsoncenter.org/index.cfm?topic_id=1409&fuseaction=va2.document&identifier=5034BF75-96B6-175C-95920EA599AF9609&sort=subject&item=Chinese%20troops
Nguồn: basam1 blog
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011
Nặc danh nói... Gửi bác Hạnh 20:14.
1) Tôi không rõ bác nói về cuộc biểu tình thể hiện lòng yêu nước sáng nay tại Sài Gòn hay Hà Nội và tôi không biết bác có tham gia vào đoàn đi tuần hành không? Đọc nhận xét của bác tôi nghĩ rằng bác là người sống ở miền Bắc vì người miền Nam không viết như bác. Cá nhân tôi tham gia đoàn biểu tình tuần hành tại Hà Nội từ lúc đầu cho đến lúc kết thúc. Tôi rời khỏi đoàn lúc 11:16 tại ngã tư Điện Biên Phủ - Trần Phú. Trong suốt cuộc tuần hành, tôi không thấy ai có hành vi xúi giục người khác làm điều gì sai trái cả. (Còm men thêm: 100% điều này là thực sự, mình thì cho rằng, một nhóm nhỏ tự tự tập rồi đi ngang qua này rất thiếu chuyên nghiệp và thiếu tổ chức. Nếu không có sự tiếp thêm nước uống của Mạnh Thường Quân, chắc anh chị em tham gia "tuần hành" khát nước lắm!) Tôi chỉ thấy anh chị em hô to những khẩu hiệu "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam" "Phản đối Trung Quốc xâm lấn" "Phản đối Trung Quốc bắt ngư dân Việt Nam" "Đả đảo Trung Quốc gây hấn"... và hát vang những bài ca yêu nước "Tiến quân ca" "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng" (Hát thì có hát thật, nhưng bà con đâu có thuộc hết lời, tất nhiên là trừ bài TIẾN QUÂN CA rồi!) .... Về banners đoàn trưng lên khi đi tuần hành, chắc bác và toàn thể đồng bào đã nhìn thấy trong suốt cuộc tuần hành và qua các trang mạng, việc này diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật trước con mắt của hàng vạn người chứ đâu có phải hô khẩu hiệu và trương banners trong các hội trường máy lạnh. Tôi xin hỏi một câu: bác có thể chỉ ra đâu là hành động hoặc lời nói "nhằm lật đổ chế độ" như bác nói không? Nếu bác có thể chỉ ra được, tôi và các anh chị em khác sẽ loại bỏ những cá nhân làm việc đó và họ sẽ bị tẩy chay thậm chí bị người trong đoàn bắt giao cho các anh công an đang đi kèm bên cạnh. (Bác Hạnh nào đó thực sự là hồ đồ và phát biểu hết sức thiên kiến, thanh niên trí thức thủ đô và SG đâu có "ngu" đến mức bị các thế lực bên ngoài hoặc bên trong nào đó lợi dụng mà gây diễn biến hòa bình đâu mà, mà nếu có bị lợi dụng thì chắc gì đã làm nên trò trống gì với lực lượng quá nhỏ bé như vậy.)
2) Nhân dân Việt Nam muốn tin tưởng vào chính quyền hiện tại. Nhưng thử hỏi chính quyền đã làm gì để nhân dân Việt Nam tin tưởng vào những người lãnh đạo trong lúc nguy cấp này? Quốc hội ư? Chẳng phải trong một phiên họp khóa XII, trước tình hình Trung Quốc bắt bớ, đánh đập, cướp bóc và đòi tiền chuộc tàu, một đại biểu quốc hội đã đề nghị đưa vấn đề biển Đông ra thảo luận nhưng ngài Chủ tịch quốc hội hiện đang là Tổng bí thư đã gạt đi "tình hình biển Đông không có gì mới" ư? Từ hôm 26/5 cho tới giờ, Trung Quốc đã liên tiếp cho tàu xâm phạm sâu vào lãnh hải của Việt Nam để cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 2 và Viking 2, tôi chưa thấy ngài Tổng bí thư xuất hiện trên truyền thông để phát đi bất kỳ thông điệp gì tới toàn thể dân tộc Việt Nam để bà con an lòng cả. Tôi không biết những hành động xâm phạm bờ cõi của nhà nước Trung Quốc đối với Việt Nam đã được ngài Tổng bí thư coi là "có gì mới" theo quan điểm của ngài ấy chưa??? (Thôi! Can 100 lít, để cho ngài toogr yên, cú đúp biểu tình cũng khiến ngài tổng nhức đầu suy nghĩ các đối phó với anh bạn 16 chữ vàng trong buổi triều kiến sắp tới đấy! Các bác biểu tình cứ biểu tình, để yên cho là may rồi còn nhiều chuyện quá! Việc chính trị là việc của BCT!) Theo sự hiểu biết nông cạn của tôi thì hành động tàu Trung Quốc vào cách bờ biển Việt Nam 80 hải lý để phá hoại thì đích thị là hành vi xâm phạm một quốc gia. Sau sự kiện tàu Bình Minh, chúng tôi cảm thấy vững tâm phần nào trước những bài phát biểu của ngài Chủ tịch nước và ngài Thủ tướng chính phủ. Nhưng than ôi, tối hôm trước được nghe bài phát biểu mạnh mẽ của ngài Thủ tướng thì sáng sớm hôm sau (6:00) phía Trung Quốc lại tiếp tục gây ra sự kiện tàu Viking 2. Hành động này của họ như nhạo báng chính phủ Việt Nam, thách thức dân tộc Việt Nam. ( Không! Chúng tớ nhạo báng làm gì! Làm tới luôn chớ ngại gì? Dám phát biểu đối đầu với tớ à?) Ngoài ra, họ còn "yêu cầu" chính quyền Việt Nam "xử lý" những người đi biểu tình phản đối hành động xâm phạm và phá hoại đối với vụ tàu Bình Minh 2 là sao? Thêm nữa, chúng tôi có thể tin tưởng vào lãnh đạo nhà nước trong các việc làm như: cho Trung Quốc vào khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên - địa điểm mà như Võ đại tướng nói "ai nắm được Tây Nguyên, kẻ đó nắm được Đông Dương"; giao đất trồng rừng ở khắp các vùng biên giới cho công ty nước ngoài quản lý trong 50 năm mà Bộ chỉ huy quân sự ở các tỉnh biên giới không hề biết gì; quyết xây dựng đường sắt cao tốc vì có "chỉ số IQ cao" trong khi bệnh nhân không có nơi để điều trị, trẻ em không đủ chỗ để học hành...vv. Tóm lại, nhân dân Việt Nam hiện nay như dọ dẫm bước trong đầm lầy đầy sương mù bao phủ và mong nhìn thấy ngọn đèn soi sáng nơi các ngài lãnh đạo - những con người mang trong mình trọng trách là những người dẫn đường cho toàn dân tộc vững bước. Bác đang ở chỗ nào và cái chỗ bác đứng có nhìn thấy ngọn đèn đó không bác Hạnh ôi? Nếu có, sao bác không chỉ rõ cho chúng tôi cùng vững bước tiến theo với hay bác và những người như bác định bỏ lại chúng tôi trong vũng lầy tăm tối??? (Đến đây tôi đã nhận ra ai thực sự đang mơ ngủ rồi! Này! Này! Tỉnh dậy đi! Mất đến nơi rồi đấy!)
3) Về những "mánh khóe, chiến thuật về ngoại giao về quân sự" như bác nói, đúng là người dân có thể không biết hết về chi tiết nhưng nhân dân Việt Nam chẳng lẽ không có quyền biết về đường hướng để cùng phối hợp hành động nhằm hỗ trợ cho nhà nước tạo nên sức mạnh tổng lực sao? Bác đã đọc bài viết của nhà báo Huy Đức về quá trình đàm phán biên giới trên bộ với Trung Quốc chưa? Chẳng phải nhà nước quá coi thường ngoại giao nhân dân nên đã âm thầm tiến hành đàm phán để đến giờ ra nông nỗi như thế nào ư? Bác muốn nhân dân lại tuyệt đối tin tưởng vào lãnh đạo về vấn đề biển đảo nữa ư? Ấy là tôi chưa muốn nhắc đến cái "mánh khóe ngoại giao” năm 1958 để đến bây giờ rơi vào tình cảnh há miệng mắc quai như mắc xương gà nơi cổ họng đấy ư? (Bác có biết là nếu chúng tôi không làm ầm lên, thử hỏi những dân đen chúng tôi xuống đường thì chắc gì chính quyền HN sẽ đánh động được dư luận quốc tế mạnh mẽ như thế với những hình ảnh, clip sinh động đến nhường vậy. Bác có thử xuống đường với chúng tôi thử xem sao?)
4) Trở lại với nhận xét của bác: “Bởi vì như mọi người thấy, hôm nay cuộc biểu tình cũng đã bị một số đối tượng lợi dụng nhằm lật đổ chế độ.” (Đến đây, tớ miễn bình về bác Hạnh nào đó! Bác "hèn" ngồi một chỗ đã dành, bác có "ngậm máu" phun vào đám đông đang cuồng lên vì yêu nước những từ như vậy! Tôi biết ngoài những người "hèn" như bác, còn khối người khác cũng "hèn", nhưng chí ít là họ không "đổ vấy" cho đám đông cái tội "tày đình" kia.) Tôi xin mạn phép hỏi bác, câu này bác nhằm mục địch gì? Phải chăng bác định “chập xí chập ngầu” “đánh bùn sang ao” tinh thần yêu nước của những con người vì sự tồn vong của Tổ quốc dám dấn thân cất lên tiếng nói của họ ư? Nếu sáng nay bác xuống đường cùng cất bước với họ sao bác không dám vạch mặt những ai mà bác coi là “một số đối tượng” như bác nghĩ ra? Hay là bác ngồi trong phòng máy lạnh và nghĩ ra cách “chụp mũ” cho họ vậy? Bác định “lập lờ đánh lận con đen” để cho nhiều bà con không tham gia vào cuộc tuần hành nghĩ rằng đây là một nhóm những “kẻ xấu” ư? Tôi xin lỗi bác chứ người dân bây giờ họ thông minh lắm bác ạ. Họ có nhãn quan của riêng họ, có chính kiến của riêng họ đấy bác ạ! Ai tốt, ai xấu họ đều biết cả đấy. Những người tham gia cuộc biểu tình yêu nước hôm nay họ đựợc những gì? Chả gì cả ngoài mong muốn được cất lên tiếng nói lương tâm của chính bản thân họ. Ai bắt họ “giời đày” bỏ công bỏ việc để đi bộ ròng rã mấy tiếng đồng hồ dưới cái nắng oi bức ngoài trời, cái phẫn uất sôi sục trong trái tim họ và dưới những cặp mắt dò xét của những người đại diện chính quyền vậy? Chẳng ai cả ngoài lương tâm của những con dân Việt trước an nguy của đất nước. Với riêng cá nhân tôi, hôm nay tôi có nhận được một chai nước của một chị bán hàng ở ngã tư Phan Bội Châu – Hai Bà Trưng và tôi cảm ơn chị ấy xiết bao bởi vì chai nước ấy nó không đơn thuần chỉ là chai nước mà đó là tấm lòng là niềm tin của chị ấy vào một điều tốt đẹp. Tôi cảm ơn chị nhiều lắm lắm! Còn động cơ của cá nhân tôi ư? Tôi tham gia chỉ để sau này tôi được hãnh diện ngẩng cao đầu nói với chính các con tôi rằng: “Bố xứng đáng làm bố các con vì bố đã làm một việc mà các con đáng tự hào như bố đã từng tự hào với những việc mà cha ông của bố đã làm”. (Câu này hay đây! ) Thế thôi!
Chúc bác mạnh khỏe và mong nhận được chỉ giáo của bác.
Rau Sắng Chùa Hương
P/s: Xin chủ trang đừng xóa còm của tôi. Cảm ơn bác chủ nhà!
Lại copy tiếp một bài nữa từ blog của N.X. Diện
Thơ 12-6-2011
Lưu lại một bài mà thấy cũng hay và có ý nghĩa với ngày 12-6, cái ngày mà mình cũng can dự vào từ đầu chí cuối.
Copy từ blog của N.X.Diện
Ngày CN 12/6
Phượng đỏ trời người tự nhuộm mình đỏ ngực
Từ các quán café trước vườn hoa Lenin
Đến giờ G đổ về đường Hoàng Diệu
Lại phản đối TQ gây hấn…

Từ các quán café trước vườn hoa Lenin
Đến giờ G đổ về đường Hoàng Diệu
Lại phản đối TQ gây hấn…

Vẫn tung cờ và vẫn các blogger
Xiết chặt đội ngũ hô vang và thơ và hát
Tay nắm chặt, mắt sáng ngời Tướng Giáp
Điểm tựa lòng người trong các cuộc xung phong

Xiết chặt đội ngũ hô vang và thơ và hát
Tay nắm chặt, mắt sáng ngời Tướng Giáp
Điểm tựa lòng người trong các cuộc xung phong

Xe cam nhông- cảnh sát đứng thành hàng
Không biết là công cụ của nhân dân hay đàn áp
Trên mặt các anh không còn đằng đằng khí sát
Phải chăng nỗi căm nơi Biển Đông làm gió đã xoay chiều ?

Tổ quốc đấy Hoàng Sa, Trường Sa
Mỗi đảo chìm- cùng phần thềm lục địa
Máu đã đổ của bao thế hệ
Lịch sử không phân biệt sắc màu chế độ

Tổ quốc đấy là Của Công lớn nhất
Không của riêng ai, nhóm lợi ích nào
Dù nhát cắt cáp cách 120 hay 200 hải lý
Cũng đụng đến chủ quyền, nỗi nhục mỗi óc tim

Từ HN hôm nay tới TP HCM
Hoa phượng nhuộm với màu cờ Tổ Quốc
Các Blogger không bao giờ đơn độc
Trong tim anh cuồn cuộn máu mỗi con người...
Không biết là công cụ của nhân dân hay đàn áp
Trên mặt các anh không còn đằng đằng khí sát
Phải chăng nỗi căm nơi Biển Đông làm gió đã xoay chiều ?

Tổ quốc đấy Hoàng Sa, Trường Sa
Mỗi đảo chìm- cùng phần thềm lục địa
Máu đã đổ của bao thế hệ
Lịch sử không phân biệt sắc màu chế độ

Tổ quốc đấy là Của Công lớn nhất
Không của riêng ai, nhóm lợi ích nào
Dù nhát cắt cáp cách 120 hay 200 hải lý
Cũng đụng đến chủ quyền, nỗi nhục mỗi óc tim

Từ HN hôm nay tới TP HCM
Hoa phượng nhuộm với màu cờ Tổ Quốc
Các Blogger không bao giờ đơn độc
Trong tim anh cuồn cuộn máu mỗi con người...
Huy Lê
Copy từ blog của N.X.Diện
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


























































































